Tổng Hợp

Thân người bé mọn trong tranh Nguyễn Công Hoài | Serumi

Nguyễn Công Hoài khai mạc triển lãm cá nhân lần thứ 5 mang tên Lắng nghe Phai dấu. Tên nghe khó hiểu nhưng đây là cảnh Hoài lãng mạn nhất.

Những bức chân dung “không mặt” vẫn tiếp tục. Cơ thể con người không có mắt, mũi, miệng và miệng, chỉ có thân hình trần trụi, phơi bày giữa trần gian, giống như những đứa trẻ ngây thơ tìm nơi trốn, cứ ngỡ chỉ cần lánh mặt là không thấy ai. không ai có thể nhìn thấy tôi.

Nguyễn Công Hoài luôn đặt nhân vật của mình trong không gian hẹp. Và lần này thậm chí còn hẹp hơn. Hình hài vì thế ngày càng trở nên cằn cỗi và cô đơn, bất định và nhỏ bé, sợ hãi và bất lực, bị bỏ rơi và tuyệt vọng, run rẩy và bướng bỉnh trong mọi loại co giật, che chắn, né tránh, quằn quại không còn sức lực để kháng cự. Vẫn là những ký ức đau khổ và mệt mỏi thường ngày, nhưng có điều gì đó đã thay đổi. Các đường nét nhẹ nhàng hơn, ánh sáng xung quanh các hình mềm mại và ấm áp, các đường nét cơ thể mạnh mẽ và đậm nét. Nó giống như một sự an ủi thầm lặng.

Đêm dài mộng mơ của Nguyễn Công Hoài
Đêm dài mộng mơ của Nguyễn Công Hoài

Trong triển lãm lần này, Nguyễn Công Hoài đã mượn 4 câu Kiều của Nguyễn Du thay cho lời tựa: “Coi trời bằng vung / Trời bắt mình làm người / Buộc trần phong trần / Vì vậy mà thanh cao được một Thanh cao ”. Ở đời con người dù có theo Chúa hay theo Phật cũng không thoát khỏi thân phận con người, họ yếu đuối, hèn mọn, Hoài nói. Một sự thức tỉnh mới để giải phóng những hình hài trong tranh của Nguyễn Công Hoài. Những cơ thể vụn vỡ, bong tróc, sưng tấy cầu nguyện cho nhau trên hành trình tàn lụi và tan biến. Không hoàn toàn êm đềm, nhưng có chút gì đó vui tươi về những tia sáng đơn sắc sáng và dịu.

Thân hình nhỏ bé trong tranh của Nguyễn Công Hoài - Ảnh 2
Thân hình nhỏ bé trong tranh của Nguyễn Công Hoài - Ảnh 3

Có một sự thay đổi rõ ràng trong tâm trí của người nghệ sĩ. Một cái gì đó gần với sự tha thứ và lòng từ bi. Vẫn đắm chìm trong từng biểu hiện hình thể nhưng lại trầm lắng rất nhiều dữ dội và dữ dội, khiến những người đồng tình – đồng cảm dễ rơi nước mắt và hoảng sợ. Tranh của Hoài so với 1 năm trước – khi làm “Ngày không như mơ” ở 29 Hàng Bài – đã khác, nhưng so với “Không, ngột ngạt” 4 năm trước ở Đông A Gallery thì còn khác hơn nhiều. Xưa kia, chính hắn là người thay Thượng Đế phán xét, soi sáng, mổ xẻ vi mô bản thân và cuộc đời của hắn, bây giờ chính hắn bình tĩnh nhìn vết thương của mình mà không cố gắng giải thích, chấp nhận phụ thuộc vào sự hủy diệt băng giá của tạo hóa. . Nằm lặng nghe tan dần.

Nhìn tranh của Hoài, người nước ngoài thấy sự quyết liệt, người quen thấy sự lãng mạn. Thực sự có thể đối mặt với sự dữ dội và bộc lộ nó khi đối mặt với lời thú nhận đã là một chuyện lãng mạn. Nhưng lần này, Hoài lãng mạn hơn rất nhiều. Không chỉ tên triển lãm mượn tên một bài nhạc Trịnh, tên thơ Nguyễn, mà màu vàng dễ chịu mà Hoài sử dụng nhiều hơn là thói quen dùng nhiều màu vàng.

***

Con đường làm nghệ thuật của Nguyễn Công Hoài luôn là điều được những người yêu tranh của anh ngưỡng mộ. Hoài làm việc không mệt mỏi, nhưng như anh đã nói nhiều lần, anh làm việc như một người đầy tớ siêng năng, thay vì loanh quanh chờ đợi cảm hứng nghệ thuật. Cũng có thể là năng lượng trong anh quá lớn, cảm xúc quá mãnh liệt cần được giải tỏa khỏi tâm trí. Cũng có thể là những ẩn ức riêng tư thường xuyên dằn vặt cần được bộc lộ. Hoặc có thể chỉ vì bạn quá yêu cuộc sống nên nếu một ngày không vẽ bạn sẽ cảm thấy lạc lõng. Thậm chí, đôi khi còn có một lý do không đáng có, bắt nguồn từ sự cấp bách của những thứ vật chất nhất trong trách nhiệm làm trụ cột gia đình của một người đàn ông.

Nguyễn Công Hoài (trái) với họa sĩ Thành Chương
Nguyễn Công Hoài (trái) với họa sĩ Thành Chương

6 năm qua là 6 năm sung mãn nhất trong đội hình của HLV Nguyễn Công Hoài. 6 năm với 5 triển lãm cá nhân và nhiều triển lãm tập thể khác. Cho dù sự trở lại này là tốt hay xấu, nó sẽ tạo ra một hiện tượng trong giới sưu tập như với “Ngày không có giấc mơ” hay không, vẫn còn phải xem. Nhưng dù thành công hay thất bại, đối với Hoài, mỗi cuộc triển lãm chỉ là “Vui chơi, lấy đũa gắp vài miếng”. Rồi anh ấy sẽ trở về Đồng Nai, để ngực trần, mặc chiếc quần bò cũ rách, ngồi trong xưởng, ngày này qua ngày khác ghi lại những suy nghĩ và cảm xúc của mình trên bức tranh như thế này và luôn luôn.

Nguyễn Công Hoài, sinh năm 1984 tại Quảng Trị, là một trong những họa sĩ đương đại nổi bật. Lắng Nghe Phai Màu là triển lãm cá nhân thứ 5 của anh sau các triển lãm: Người Quanh Tôi (2015), Những Khuôn Mặt (2016) và Ngất Ngây (2018), Những Ngày Không Có Giấc Mơ (2021). Nghe đâu phai mờ sẽ diễn ra từ ngày 26/2 đến 10/3 tại Không gian Nghệ thuật Tháng Năm (số 36/70 Nguyễn Gia Trí, phường 25, quận Bình Thạnh, TP HCM).

Thân hình nhỏ bé trong tranh của Nguyễn Công Hoài - Ảnh 5

#Thân #người #bé #mọn #trong #tranh #Nguyễn #Công #Hoài

SERUMI

SERUMI cung cấp các sản phẩm serum và mỹ phẩm bình dân giúp trị mụn, dưỡng da, chống lão hóa hiệu quả. Ngoài ra, SERUMI còn cung cấp các kiến thức tư vấn kĩ càng về chăm sóc da cho các nàng <3

Bạn cũng có thể thích..