Tổng Hợp

Tản mạn Vu Lan | Serumi

Hôm tôi mang thùng các-tông tôn đựng chăn màn, sách vở, quần áo đi học nội trú, bố tôi nói: Thế là mất từ ​​đây.

Vu lan báo hiếu - họa tiết

Hôm tôi xách chiếc thùng tôn đựng chăn màn, sách vở, quần áo trên đường đến trường nội trú, ba tôi ngồi uống trà với cô hàng xóm, cố vui tính kể: Ba năm cấp ba năm nào ba cũng về hai. nhiều năm. Bốn năm đại học mỗi năm khoảng hai lần. Ra trường, đi làm, lấy chồng, mỗi năm mới về một lần. Vậy là tôi đã đánh mất nó từ đây.

Năm 15 tuổi, tôi như con chim rời tổ với bao niềm háo hức về trời cao đất rộng. Cha tôi đã mất tôi từ đó.

Hơn 20 năm qua, bố mẹ tôi đã quen sống trong ngôi nhà chỉ có hai người. Hàng xóm sụp đổ. Có người về quê, có người đi chăm cháu, có người bỏ xứ theo con, có người cuộc đời ngắn ngủi.

Từ ngày có smartphone, mẹ vào Facebook tán gẫu, xem quần áo, nghe nhạc trữ tình đến khuya. Bố tôi thường ngủ một giấc từ 8h đến 10h đêm rồi thức dậy. Thức hút thuốc lào, rồi trằn trọc suốt đêm. Nhiều khi say, bố gọi điện bảo: Mẹ mày có điện thoại, bố mày sắp bị đuổi việc.

Mấy năm nay bố mẹ tôi phân vân chuyện ở trọ. Nếu bạn muốn về nhà, bạn bè của bạn khuyên bạn không nên. Rằng chiến dịch buồn lắm, bà con xa càng gắn bó, càng gần thì càng lạnh. Đang tính bán nhà để ở với con, cho con thêm chút vốn liếng tích cóp, đọc trên mạng nhiều bài học cay đắng để rồi mắc cạn, lên núi, xuống sông. Nhưng ở mảnh đất nửa phố, nửa quê, bạn bè đồng nghiệp tản mác tuổi già thì biến động từng ngày.

Vu lan báo hiếu - Ảnh 1

Bố mẹ tôi phản đối. Bao nhiêu kỷ niệm, buồn vui, mâu thuẫn của tuổi trẻ đã cuốn chiếu dưới nách mang trên chuyến tàu dài từ lúc về già.

Mẹ tôi có nhiều bạn bè, tính tình cởi mở. Chợ cách nhà tôi 800m nhưng mẹ tôi thường mất 2 tiếng để đến đó. Cô thường nán lại với một người bạn nào đó, nói chuyện về thế giới và biển cả. răng, nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô ấy chán nản.

Ngược lại, bố tôi hay gai góc, không có bạn bè. Anh ấy thực sự nghĩ gì, muốn gì, tôi không biết.

Những đứa trẻ của anh ấy đã mua cho anh ấy một chiếc điện thoại, anh ấy nói rằng đó là một sự lãng phí. Đưa cho cô chiếc điện thoại cũ của anh để sử dụng, anh chê cô là keo kiệt. Tôi mua cho anh ấy một chiếc áo sơ mi, anh ấy nói rằng anh ấy không biết cách chọn. Mua cho anh chai rượu tây, anh chê rượu giả. Nhưng người vợ mâu thuẫn từ thanh niên đến già cho biết: Tết nào anh ấy cũng mặc quần áo đi chơi, mang rượu, quà biếu khách và không quên cho con dâu xem điện thoại.

Một năm hai ba bận, bố mẹ tôi gói ghém gà, rau và trứng, những hộp lớn nhỏ mang đi khắp thị trấn. Người ta nói đùa, người ta mỉa mai “Cô gái chăn bò”. Tôi không tiết kiệm, không sợ thực phẩm bẩn, không xài được những gì bố mẹ đã cho. Nhưng bố mẹ cho gì thì mình lấy, cái gì mình cũng để dành. Bởi vì tôi muốn thấy họ hài lòng.

Nhất là bố tôi, ông chỉ vui khi thấy mình còn quan trọng với con cái.

Bố tôi rất vui khi thấy ông ấy vẫn còn quan trọng với mình.
Bố tôi rất vui khi thấy ông ấy vẫn còn quan trọng với mình.

Tôi thích ngồi trên giường bên cửa sổ nhìn ra khu vườn của ngôi nhà thuở ấu thơ, ngắm những tia nắng chiếu qua bức tường cao của nhà hàng xóm, ngắm những cơn mưa tầm tã trên hàng cây cô đơn. Khu vườn giống bố tôi, không đường nét, không quy hoạch, không cắt tỉa, mỗi thứ một ít hàng xóm xin nhưng không bao giờ động đến. Những khóm cây vẫn cao lớn nhưng thiếu vắng hơi người vẫn chăm chỉ vươn cành để mưa cuốn trôi.

Hồi còn bé, vào những ngày nắng mưa như thế này, chắc tôi hay dắt búp bê đi chơi, đợi tạnh mưa rồi trèo lên mái nhà bắt cầu vồng. Thơ lặng lẽ vô tư. Những con búp bê mà bố tôi mua trong mỗi chuyến đi Trung Quốc và điều đó khiến tôi trở nên đặc biệt trong mắt lũ trẻ hàng xóm vẫn được mẹ tôi cất trong tủ, bọc ni lông. Một ngày, đã lâu lắm rồi, trong trí nhớ hời hợt của tôi vẫn còn nguyên hình ảnh cha ôm tôi vào lòng và thủ thỉ: “Mẹ bảo con đi làm lại nhà máy, làm ăn nhiều lắm. rủi ro. có tiền mua cho tôi búp bê “. Đó là lần đầu tiên và duy nhất tôi thấy bố tôi cởi mở.

Sau này anh phá sản, anh cũng vì thiếu hài hước mà đóng chặt cánh cửa trái tim mình.

Ở độ tuổi 60, tôi không bao giờ có thể đưa bố đi du lịch, hoặc ít nhất là đi chơi mà không có việc gì. Khi tỉnh dậy anh ấy nói rằng anh ấy không thích đến đó, anh ấy không cần khám phá thế giới. Khi say, anh ấy nói rằng anh ấy không đủ điên để đi du lịch bằng tiền của lũ trẻ, khi chúng thanh toán hóa đơn sẽ rất nhục nhã.

Mẹ tôi luôn sẵn sàng. Có lẽ vì cô ấy vẫn đang kiếm tiền.

Vu lan báo hiếu - Ảnh 3

Đôi khi tôi vẫn nhận được những lời phàn nàn từ bạn bè, rằng ông bà đang khỏe mạnh mà không chăm cháu, để con cái tự xoay xở với cuộc sống bận rộn. Tôi đã ký. Có phải vì bố mẹ hết lòng vì con cái mà chỉ mong con biết hưởng thụ một chút, ích kỷ một chút, thậm chí mạnh dạn bán nhà cửa mua căn nhà nhỏ hơn? thích hợp cho hai người, mở sổ tiết kiệm và tiêu tiền rủng rỉnh có lãi an nhàn tuổi già, thỉnh thoảng hãy đi du lịch bằng chính tiền của mình. Thay vì chỉ chăm chăm bán đất để số tiền thưởng có thể được tặng cho càng nhiều trẻ em càng tốt.

Nhiều khi bố mẹ nói đùa, khi chân yếu, tay run, đầu óc rối bời thì đi đâu cũng theo, nếu đưa vào viện dưỡng lão thì phải vào viện dưỡng lão. Bố mẹ tôi vẫn thuộc thế hệ không thể chấp nhận việc đưa người già vào viện dưỡng lão như một xu thế tất yếu của xã hội hiện đại. Tôi cũng khó chấp nhận cha mẹ ruột của mình. Khi cha mẹ tôi già, họ vẫn chưa có tài khoản tiết kiệm, nhưng họ không bao giờ để con cái túng thiếu. Khi mọi người gom góp từng xu để mua trái phiếu, bố mẹ tôi sẽ chi tiền để đặt hàng cho tôi 5 phát hành một tuần. Khi gia đình tôi phá sản, bố mẹ tôi vẫn đứng ra vay nợ để hai anh em tôi ăn học. Khi con dâu sinh, bố mẹ tôi thu xếp mọi thời điểm rảnh rỗi để chăm sóc cháu. Dù kiếm được bao nhiêu tiền, mẹ cũng mua chỉ vàng cho cháu. Mỗi mùa hè, bố mẹ tôi chỉ muốn đưa tất cả các cháu về nhà để vỗ béo, điều mà họ không thể làm được với con cái trong thời kỳ nghèo khó.

#Tản #mạn #Lan

SERUMI

SERUMI cung cấp các sản phẩm serum và mỹ phẩm bình dân giúp trị mụn, dưỡng da, chống lão hóa hiệu quả. Ngoài ra, SERUMI còn cung cấp các kiến thức tư vấn kĩ càng về chăm sóc da cho các nàng <3

Bạn cũng có thể thích..