Tổng Hợp

Lắng nghe điều ông bà cần | Serumi

Tương lai đang chờ đón tôi sẽ cho tôi những cơ hội, những tháng ngày dài rộng để tự do bay nhảy. Nhưng ông bà nội sẽ không thể đồng hành cùng tôi trong thời gian dài và rất xa. Cái ông bà cần chỉ là “đây”, “bây giờ” chứ không phải “sau này”.

Năm ngoái, năm sau

Thời khắc đầu tiên của năm mới là lúc ai cũng nhìn lại quá trình một năm vừa đi qua và thầm mong 12 tháng tiếp theo sẽ đủ đầy, trọn vẹn. Những thứ bỏ đi, những điều tiếc nuối, chúng ta sẽ gác lại sau này. Tương lai luôn mang đến cho chúng ta những cơ hội, liệu có phải vậy?

Tôi cũng từng có suy nghĩ đó và tự cho mình là người lạc quan. Nhưng đến một ngày tôi nhận ra rằng, tương lai với những tháng ngày dài đằng đẵng không chỉ mang đến cho tôi cơ hội, mà còn sẽ “cướp đi” những thứ quý giá nhất của tôi.

Từ khi sinh ra, tôi đã sống trong vòng tay chăm sóc của ông bà ngoại (Ảnh: Internet)
Từ khi sinh ra, tôi đã sống trong vòng tay chăm sóc của ông bà ngoại (Ảnh: Internet)

Bây giờ tôi biết rằng tôi rất may mắn vì từ khi còn nhỏ tôi đã luôn sống gần người yêu yêu tôi nhất, yêu tôi vô điều kiện. Từ khi sinh ra cho đến khi 5 tuổi, tôi sống với ông bà ngoại. Và gần 30 năm nay, tôi sống với ông bà ngoại. Những ngày bình yên và êm đềm đã quá quen thuộc. Quen thuộc đến mức đôi khi khiến người ta hơi nhàm chán, “khó chịu”, bí bách.

Khi chị em tôi và tôi còn nhỏ, ông tôi thường đưa chúng tôi đi học. Đặc biệt là tôi, đứa cháu đầu tiên được ông nâng niu, chiều chuộng. Anh ấy còn tự tay sơn tường phòng tôi theo màu tôi muốn, để đón tôi về nhà sau mấy năm xa gia đình vào Sài Gòn làm việc. Đó là khi cháu trai này 24 tuổi.

Có lẽ trong mỗi gia đình, những người lớn vẫn xem con cháu mình như những đứa trẻ nhỏ, vẫn lo lắng dõi theo từng bước đi, chỉ sợ chúng ta sẽ vấp ngã, vấp ngã. Tôi đã quá quen với hình ảnh ông ngoại đứng ngoài cửa nhà quét qua quét lại khoảng sân nhỏ chỉ để đợi tôi đi làm về, lớn tiếng chào hỏi. Có vẻ như anh ấy vẫn chưa thấy tôi về nên không thể chắc chắn rằng đã khóa cửa. Và tôi chỉ có thể tự trấn an mình, thở phào nhẹ nhõm sau một ngày làm việc, nếu đến cửa nhìn thấy bóng dáng chờ đợi của anh.

Ông tôi luôn chăm sóc tôi từ khi tôi còn nhỏ (Ảnh: Internet)
Ông tôi luôn chăm sóc tôi từ khi tôi còn nhỏ (Ảnh: Internet)

Chúng ta hãy lắng nghe những gì ông bà mong đợi ở chúng ta

Mọi thứ chúng tôi làm đều xuất phát từ sự quan tâm và yêu thương. Có tình yêu thương trong sự quan tâm, mặc dù nó có thể không phải là cách đúng đắn. Khi lo lắng, lo lắng vô tình trở thành sự kiểm soát, trở thành sợi dây vô hình “thắt chặt”, ràng buộc nhiều hơn là nó “ràng buộc”. Nhưng khi gỡ được nút thắt để “bế quan tỏa cảng”, tôi mới biết trái tim mình đã tan nát.

Tôi mới chuyển nhà chưa đầy 10km, cách ông bà nội chưa đầy 30 phút đi xe. Nhưng đối với ông nội, khoảng cách này còn lớn hơn những con số này gấp mấy lần. Tôi cũng nhận ra nó “xa” đến nhường nào khi hàng ngày nhìn ông bà ngoại qua máy ảnh. Tôi có thể nhìn thấy anh ấy, nhưng anh ấy chỉ có thể nghe thấy giọng nói của tôi. Anh ấy nói, mỗi ngày chỉ cần em “gọi” bạn nói vài câu qua camera là anh ấy biết được sự việc, nghe được giọng nói của em. Luôn luôn là những câu hỏi tôi đã nghe trong hơn 30 năm qua, “Ăn cơm chưa?”, “Hôm nay đi đâu chưa?”, “Ở đó phải ăn nhiều rau” …

Khi ở bên anh ấy, tôi muốn anh ấy coi tôi như một người trưởng thành, nhưng khi xa anh ấy, tôi chỉ muốn trở lại là một đứa trẻ.

Tôi biết mình thật may mắn và hạnh phúc khi còn nhỏ luôn có ông bà ngoại ở bên (Ảnh: Internet)
Tôi biết mình thật may mắn và hạnh phúc khi còn nhỏ luôn có ông bà ngoại ở bên (Ảnh: Internet)

Tương lai đang chờ đón tôi sẽ cho tôi những cơ hội, những tháng ngày dài rộng để tự do bay nhảy. Nhưng ông bà nội sẽ không thể đồng hành cùng tôi trong thời gian dài và rất xa. Trong những năm qua và kể cả bây giờ, điều quan trọng nhất với anh ấy mỗi ngày là tôi ăn đủ, ngủ đủ và về nhà an toàn. Có phải vì được bao bọc quá lâu trong một đại gia đình nên tôi nhận ra những điều bình dị ấy quá muộn?

Tôi chợt nhớ đến ông bà ngoại đã qua đời. Những năm đầu đời tôi trong vòng tay của ông bà ngoại, cho đến khi tôi đủ lớn để đi học, tôi rời xa ông bà để khám phá thế giới xung quanh tôi, nhưng tôi chưa đủ lớn để nhận thức và hiểu được tình yêu đó. Ông bà dành cho tôi những cái ôm thật chặt mỗi khi về thăm quê. Các chuyến trở về chỉ hai lần một năm.

Ông bà cần gì, bố mẹ cần gì là những thứ họ sẽ không bao giờ cất thành lời. Giống như tình yêu, nó im lặng và luôn im lặng. Phải “nhìn”, “nghe” bằng trái tim để nhận ra, đằng sau ánh mắt, đằng sau những lời dặn dò “nói đi nói lại”, ông bà ta mong đợi điều gì ở chúng ta.

Tôi không chắc mình đủ “già” và “khôn” để hiểu ông bà mình muốn gì. Nhưng tôi nhận ra, tôi phải hiểu. Bạn thực sự phải “cẩn thận” mới hiểu được, vì trong tương lai tôi sẽ không có cơ hội thứ 2, thứ 3… để làm lại hay sửa chữa.

Cái ông bà cần chỉ là “đây”, “bây giờ” chứ không phải “sau này”.

#Lắng #nghe #điều #ông #bà #cần

SERUMI

SERUMI cung cấp các sản phẩm serum và mỹ phẩm bình dân giúp trị mụn, dưỡng da, chống lão hóa hiệu quả. Ngoài ra, SERUMI còn cung cấp các kiến thức tư vấn kĩ càng về chăm sóc da cho các nàng <3

Bạn cũng có thể thích..