Tổng Hợp

Ký ức trong chiếc vali bỏ lại | Serumi

Sân bay là một nơi có nhiều cấp độ cảm giác. Chia ly và đoàn tụ, có đi có lại, chẳng phải là những thái cực mang đến những cảm xúc mãnh liệt nhất cho cuộc đời sao? Tôi cũng “lắng đọng” một vài kỷ niệm ở đó, những kỷ niệm mà tôi muốn lưu giữ mãi mãi và cũng là những thứ mà tôi không muốn mang theo bên mình.

Chuyến bay mang lại nhiều kỷ niệm

“Vietnam Airlines xin trân trọng thông báo …”

(Hình: Internet)
(Hình: Internet)

Đó là chuyến bay tiếp theo của tôi. Một vài người xung quanh đang rên rỉ. Không ai muốn kéo dài thời gian chờ đợi ở sân bay, đặc biệt là trong thời gian dịch bệnh này.

Tôi nhìn xung quanh, sân bay vắng lặng hơn mọi khi, nhưng mọi người có vẻ rất vội vã. Mọi người đều giấu mặt sau mặt nạ và kính che mặt. Một số gia đình có trẻ em gặp khó khăn hơn trong việc giữ trẻ chạy nhảy. Một số người đọc sách, hầu hết đều cuộn qua điện thoại của họ.

Vẫn là khung cảnh quen thuộc của những chiếc ghế dài trong hội trường.

Sân bay là nơi của nhiều cung bậc cảm xúc, chia ly và đoàn tụ, đến và đi, chẳng phải những thái cực này là thứ mang lại những cảm xúc mãnh liệt nhất cho cuộc sống sao? Tôi cũng “ký gửi” một vài kỷ niệm ở nơi này, những kỷ niệm mà tôi muốn lưu giữ mãi mãi và cũng là những thứ không muốn mang theo bên mình.

Đã lâu rồi tôi không ngồi trên băng ghế này, cảm giác mong đợi đến thế này. Khi chuyển vào Sài Gòn sinh sống, công việc của tôi là nhân viên mặt đất ở sân bay Tân Sơn Nhất nên phần lớn thời gian của tôi là ở sân bay. Nhưng ngoài 8 tiếng làm việc, đó còn là “nhà” của tôi theo một cách hơi kỳ cục. Có lẽ vì tôi không có nhiều bạn bè, anh em họ hàng đi xa, bận rộn nên khi buồn và cô đơn, tôi thường ra sân bay ngồi.

Sân bay đông đúc và ồn ào khiến tôi bớt đi những suy nghĩ tự kỷ. Lúc đó, tôi không để ý đến những rối ren trong lòng mà chỉ quan sát những người xa lạ với vô vàn cảm xúc. Khóc, cười, gấp gáp, gấp gáp… thậm chí có cả những cảnh đánh ghen. Những người cô, người bác lớn tuổi ở quê lần đầu đi máy bay đầy bỡ ngỡ và bối rối với đồ đạc của mình. Đôi khi, tôi còn bắt gặp những người lao động nghèo không muốn sử dụng những chiếc ghế dài này để ngủ qua đêm. Rất nhiều người, rất nhiều câu chuyện.

Mỗi người đến và đi ở đây đều có một câu chuyện (Ảnh: Internet)
Mỗi người đến và đi ở đây đều có một câu chuyện (Ảnh: Internet)

Một người hành nghề xe ôm nửa đời chở khách ở cổng sân bay. Ngày nắng như ngày mưa, không một ngày nghỉ. Làn da đen sạm dưới nắng Sài Gòn oi bức. Anh ấy đã làm việc ở sân bay nhiều năm nhưng chưa bao giờ biết đi máy bay là như thế nào. Hôm nay, vẫn bộ quần áo cũ khắc khổ, giản dị, vẫn ướt đẫm mồ hôi, ông ra sân bay không mong khách, mà đợi con trai du học trở về. Đôi mắt anh rưng rưng nhưng khóe miệng lại nở nụ cười hạnh phúc khi cho tôi xem tấm ảnh của con trai anh. Anh chưa bao giờ đi máy bay, nhưng những chuyến đi vất vả bằng xe ôm là “đôi cánh” để con anh “bay” đến những chân trời mới.

Sân bay lúc đó là nơi cho tôi cảm giác ấm áp, yêu thương và làm vơi đi nỗi cô đơn khi phải sống một mình xa nhà.

Hành lý bạn không muốn mang theo

Sân bay Đà Nẵng cũng là nơi tôi dừng chân vài lần, trong chuyến du lịch Hội An. Sân bay Đà Nẵng luôn chào đón tôi bằng ánh nắng chói chang. Tôi luôn đến đây với sự nhiệt tình, nhưng cũng là nơi tôi để lại một vali đầy “đồ” không muốn mang về Hà Nội.

Sân bay đã gắn bó với tôi qua nhiều giai đoạn của cuộc đời (Ảnh: Internet)
Sân bay đã gắn bó với tôi qua nhiều giai đoạn của cuộc đời (Ảnh: Internet)

Vào một buổi chiều giữa tháng Năm, nắng hè miền Trung đang ở độ chói chang và chói chang. Giống như một bộ phim chuyển động chậm. Sân bay đông đúc, người qua lại. Khi tôi tìm được một chiếc ghế trống để ngồi, nước mắt tôi đã chảy dài trên má. Trên tay tôi, màn hình điện thoại luôn sáng. Tin nhắn chia tay của anh ấy, với lý do mà tôi không thể chấp nhận được: “Tôi chỉ muốn vui vẻ, bây giờ đã kết thúc…”

Lòng tôi chua xót và nặng trĩu. Tôi cảm thấy như cơ thể của tôi không thể di chuyển. Nắng chiều chuyển dần từ sáng sang mờ ảo. Loa thông báo đã đến giờ bay về Hà Nội của tôi. Mọi người xung quanh đang hối hả đứng dậy và di chuyển. Trong đầu nảy ra một ý nghĩ: “Khi anh đến đây em mang theo hạnh phúc, để khi anh trở lại để lại tất cả những buồn phiền không đáng có”. Nó chỉ khiến hành lý của tôi nặng nề hơn, chật chội hơn. Mọi người chỉ nên mang theo những thứ đẹp và tốt trong chuyến đi của mình.

Tôi sẽ chỉ mang những kỷ niệm đẹp về Hà Nội (Ảnh: Internet)
Tôi sẽ chỉ mang những kỷ niệm đẹp về Hà Nội (Ảnh: Internet)

Trí nhớ là hành trang “nặng nề nhất”, bạn biết không? Vì nó là vô lượng, nên chúng ta thường không nhận ra rằng chúng ta đã “tích trữ” nó bao nhiêu. Hôm đó tôi quyết định bỏ lại “chiếc vali” chứa đựng một tình yêu vừa mới trở thành “kỷ niệm”. Tôi sẽ đáp máy bay để về nước, hoặc tôi sẽ đến những vùng đất mới, để tiếp tục những tháng ngày hạnh phúc để luôn mang trong mình những chiếc vali chỉ chứa đựng hạnh phúc.

#Ký #ức #trong #chiếc #vali #bỏ #lại

SERUMI

SERUMI cung cấp các sản phẩm serum và mỹ phẩm bình dân giúp trị mụn, dưỡng da, chống lão hóa hiệu quả. Ngoài ra, SERUMI còn cung cấp các kiến thức tư vấn kĩ càng về chăm sóc da cho các nàng <3

Bạn cũng có thể thích..