Tổng Hợp

Có thứ duyên phận gọi là “ngộ nhận” | Serumi

Có rất nhiều mối quan hệ trên thế giới này. Cơ duyên gặp gỡ bạn bè, cái duyên làm nghề … nhưng có lẽ là chữ “quyến rũ” mà mọi người luôn khao khát tìm thấy là từ “quyến rũ” đang yêu. Người ta nói rằng duyên số sẽ đảm bảo cho mỗi người gặp được một người dành riêng cho mình, một mảnh ghép phù hợp nhất, một người sẽ bù đắp tất cả những đau thương trong quá khứ, một người cùng ta bước đi trên chặng đường hạnh phúc. Nhưng không ai có thể cho chúng tôi biết nó ở đâu “định mệnh” ? Ai là? Chúng ta sẽ gặp nhau như thế nào?

“Cứ lượn lờ và vui vẻ, 8 năm trước hay bây giờ cuối cùng em vẫn là của anh”

Tôi coi đó như một lời thú nhận. Người này là số phận đã đưa anh đến, rồi lấy anh, rồi lại mang anh trở về.

Anh bất ngờ xuất hiện và bước vào cuộc đời tôi (Ảnh: Internet).
Anh ta xuất hiện từ hư không và bước vào đời sống của tôi (Ảnh: Internet).

8 năm trước, tôi và anh ấy quen nhau trên mạng. Sau vài lần click vào Facebook, tôi vô tình tìm được FB của anh ấy và bị con người lạ lùng này lôi kéo qua những dòng note. Trang cá nhân của anh ấy tràn ngập ảnh của “chơi” là thiếu gia Hà Thành, nhưng những gì anh viết ra là trải nghiệm của một người đàn ông cởi trần, sâu lắng. Hai sắc thái trái ngược này xuất hiện như một thỏi nam châm khiến tôi tò mò muốn đọc hết các bài báo của anh ấy và ấn vào trong tiềm thức “tôi thích” khi nó không tốt. Và sau đó một tin nhắn đến từ anh ta:

“Hừ, hai người quen nhau à? »

Sau tin nhắn bất ngờ đó, chúng tôi trở thành bạn bè.

Mỗi ngày một ít chúng tôi trò chuyện nhiều hơn. Anh ấy cũng sống ở Sài Gòn, giống tôi, anh ấy thích hương vị của món latte đá. Thế là thành thói quen, sáng nào uống một ly cà phê tôi cũng gửi ảnh cho anh, như để bắt đầu một ngày mới. Anh lắng nghe và an ủi những mệt mỏi, lo toan của một cô gái trẻ sống một mình xa quê. Anh cũng nhờ bạn bè giải đáp giúp em những vấn đề mà em chưa biết ở SG. Không thể tránh khỏi, tình cảm của tôi dành cho anh ấy dần thay đổi.

Bạn sẽ nhận thấy nó? Một người đàn ông sâu sắc như anh, anh không hiểu sao? Nhưng tôi không hiểu anh ấy có điều gì đặc biệt với tôi hay không?

Và tôi quyết định hẹn gặp anh trong chuyến trở lại Hà Nội lần sau. Em đã chuẩn bị một món quà nhỏ cho anh, như một lời cảm ơn vì sự quan tâm và chia sẻ mà anh đã dành cho em bấy lâu nay. Tôi hồi hộp chờ đợi từng ngày. Tuy nhiên, khi hạ cánh xuống sân bay Nội Bài, mở cuộc gọi lên, Facebook của cô ấy biến mất, điện thoại của cô ấy cho biết “người đăng kí”. Những ngày ở Hà Nội, tôi không dám rời máy một phút. Nhưng khi về SG, rồi về HN, sau 1 năm và nhiều năm nữa thì không được. “để tìm”. Mọi thứ dường như chỉ là ảo ảnh trong không gian mạng – một không gian “ảo”.

Thời gian trôi qua, cho đến khi những gì tôi nhớ về cuộc gặp gỡ cũ không còn rõ ràng nữa, thì một ngày nọ, một tin nhắn từ anh gửi lại:

“Bạn đã về sống ở Hà Nội?”

 Khi tôi
Khi tôi quên nó “trả lại” (Hình: Internet)

Tôi lại như một đứa trẻ, chỉ cần nhận một viên kẹo là ngây thơ đi tin người khác. Lời giải thích cho sự biến mất của quá khứ không còn là điều khiến tôi băn khoăn và nghi ngờ khi “bị hút” thậm chí còn dữ dội hơn trước. Bây giờ tôi đang ở cùng thị trấn với anh ấy, tôi không muốn che giấu cảm xúc của mình nữa. Cảm ơn số phận đã cho chúng ta có cơ hội gặp nhau lần thứ hai trên đường đời. Và may mắn thay, bản thân bây giờ đã trưởng thành hơn trước rất nhiều.

Đánh vần…

“Cuối cùng, em sẽ luôn là của anh …”

Tôi lặng người vì hạnh phúc, tin rằng đó là “đúng người, đúng thời điểm”.

Những tưởng mùa hè ở Hội An sẽ là mùa hè đẹp nhất khi vào ngày cuối cùng của chuyến đi một mình, anh ấy nói sẽ kết thúc chuyến công tác sớm để bay từ Sài Gòn ra Hội An với tôi rồi cùng nhau bay về Hà Nội. Gặp gỡ với người yêu Được ở Hội An là điều mà tôi luôn thầm ao ước, nhưng thật lạ là dù trải qua nhiều mối tình nhưng tôi vẫn chưa thể thực hiện được.

Cả đêm tôi không ngủ được vì hạnh phúc, chỉ mong ngày mai đến sớm. Thức dậy hạnh phúc, cảm giác đó thật ngọt ngào.

Anh ấy hứa sẽ đến vào lúc 11 giờ. 10h, tôi đoán là anh ấy đáp xuống sân bay, tôi bấm máy. Chuông reo nhưng anh không bắt máy.

10:15 sáng… 10:30 sáng chuông lại reo.

Tôi kiên nhẫn chờ thời gian trôi qua cho đến con số 11.

Nhưng anh ấy đã không xuất hiện. 11:15 am …11:30am … Tôi hốt hoảng vì lo lắng, bắt đầu gọi điện và nhắn tin liên tục cho anh nhưng vẫn chỉ nhận được phản hồi.

“Có lẽ bạn đã gặp tai nạn?

Lòng tôi bủn rủn, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. Tôi chỉ có thể gọi, gọi liên tục. Và sau đó cũng có một tin nhắn trả lại:

“Đùa thôi, đừng gọi nữa. Bạn thực sự nghĩ rằng tôi đến Hội An để gặp bạn? Tôi về Hà Nội từ hôm qua. Xin lỗi, không liên lạc lại với tôi.”

Đây là những dòng cuối cùng, là lần liên lạc cuối cùng giữa tôi và anh.

Ngạc nhiên.

Đánh vần? Đánh vần? Tại sao lại đi ngang qua tôi, như những người xa lạ này, vội vã thu dọn vali để kịp lên chuyến bay họ chọn?

Từ khi nào bạn thay đổi? Hắn làm sao đột nhiên nhanh hơn trong nháy mắt?

Chúng ta càng khao khát, chúng ta càng vội vã.  Càng vội vàng càng dễ gây hiểu lầm (Ảnh: Internet).
Chúng ta càng khao khát, chúng ta càng vội vã. Càng vội vàng càng dễ gây hiểu lầm (Ảnh: Internet).

Hay là tôi? Này cảm giác từ quá khứ đã lừa dối tôi. Sau 8 năm xem lại, tôi vội vàng coi như “vận mạng”. Anh chỉ cần cho tôi một ánh mắt, tôi vội vàng trao trái tim. Vội vàng, thiếu kiên nhẫn, như để bù đắp cho 8 năm chờ đợi mảnh ghép của mình.

Càng khao khát, chúng ta càng dễ tự lừa dối mình. Nếu mỗi người đến và đi trong cuộc đời chúng ta đều mang trong mình một bài học thì có lẽ số phận đã đưa bạn đến đây để dạy nó cho ta.

#Có #thứ #duyên #phận #gọi #là #ngộ #nhận

SERUMI

SERUMI cung cấp các sản phẩm serum và mỹ phẩm bình dân giúp trị mụn, dưỡng da, chống lão hóa hiệu quả. Ngoài ra, SERUMI còn cung cấp các kiến thức tư vấn kĩ càng về chăm sóc da cho các nàng <3

Bạn cũng có thể thích..