Tổng Hợp

Ai cũng cần những khoảng trời riêng để hiểu và gần nhau hơn | Serumi

Không gian riêng tư không phải để nới rộng khoảng cách giữa hai thế hệ, ngược lại, đó là khoảng cách để lắng lại và xích lại gần nhau hơn.

Ai cũng cần không gian riêng để hiểu nhau và xích lại gần nhau - họa tiết

Những sợi dây chuyền với khuôn mặt của tình yêu

– Mặc cái áo này với cái quần này, mày hóa trang thành con điên làm gì?

– Mẹ cấm xăm đấy con biết không, đang yên đang lành mà xăm như côn đồ.

– Gì? Học vẽ, tạo kiểu? Vậy lam gi? Bạn đã đậu kỳ thi kinh tế hoặc ngân hàng cho mẹ bạn. Ra trường bố tôi xin được việc làm vừa ổn định vừa giàu có.

– Yêu con gì thế này, trông luộm thuộm, gầy như con cá rô đực, tốn tiền lo sinh đẻ. Có một cô con gái của chú Hoa trông sáng sủa, tính tình ngọt ngào, mai mốt về gặp mẹ.

– Chúng tôi cưới nhau đã lâu, anh có dự định sinh con không?

Bạn có thấy những cuộc trò chuyện này quen thuộc không? Nếu không, xin chúc mừng. Và nếu vậy, tôi muốn khẳng định rằng bạn không đơn độc. Nhiều người trong chúng ta sống dưới sự kiểm soát yêu thương của cha mẹ, những người quyết định cho chúng ta mọi thứ xung quanh chúng ta: kiểu quần áo chúng ta mặc, màu sắc của đồ dùng chúng ta sử dụng, kiểu tóc chúng ta mặc, bạn bè mà chúng ta chơi cùng… không phải cái gì cũng có thể đi được đi ngược lại mong muốn của cha mẹ họ.

Tôi vẫn nhớ, vào sinh nhật lần thứ 8 của tôi, mẹ tôi dẫn thẳng hai người bạn của tôi ra cửa, trước sự ngạc nhiên của những đứa trẻ mà tôi mời dự tiệc, vì mẹ “không thích hai đứa đó, chơi với chúng nó là xấu”. . Một bà mẹ nói “thằng này không biết gì”, vì sinh nhật lần thứ 7 của tôi, bạn đến mà không mang theo quà, còn bạn thì xin 2 quyển vở, 1 cây bút Venus, tôi được các bạn khác tặng. Bạn kia có “tội” đứng chắn lối đi mà không xin phép mỗi khi rủ mình đi học, đi chơi. Mẹ mày bảo mày “con đầu lòng đường xó chợ”, dù tao có giải thích hàng trăm lần mày cũng không dám vào vì sợ bị Lu cắn.

Quần áo, kiểu tóc, các môn năng khiếu, tôi không thể tùy tiện lựa chọn thứ gì, vì mẹ tôi thường nói: “Trẻ con biết gì, khôn lớn thì tốt hơn”. Tôi đã đợi đến năm 18 tuổi để được công nhận là công dân, được trưởng thành, được chọn ngành học để vào đại học, được chọn người mình yêu… nhưng 18 hay 28 chẳng có nghĩa lý gì cả, đối với mẹ tôi, tôi. vẫn là con người đó, một đứa trẻ “không biết gì” và ăn sâu vào mọi ngõ ngách trong cuộc sống của tôi.

Ai cũng cần vị trí của mình trong gia đình vì đôi khi chúng ta cần xa nhau để hiểu nhau và xích lại gần nhau hơn - Ảnh 1
Ai cũng cần vị trí của mình trong gia đình vì đôi khi chúng ta cần xa nhau để hiểu nhau và xích lại gần nhau hơn – Ảnh 1

Nhưng tôi không phải là đứa trẻ duy nhất, và thế hệ của tôi không phải là thế hệ duy nhất mà lũ trẻ cảm thấy “không thể chịu nổi” với cha mẹ của chúng. Chỉ cần dành một ngày nhìn vào siêu thị, bạn sẽ hiếm khi thấy những đứa trẻ tranh cãi với mẹ về màu sắc, kiểu dáng của chiếc ba lô hay đôi giày mà chúng muốn và mẹ chúng sẵn sàng mua gì. Sẽ có những bà mẹ dành vài phút thuyết phục rằng sự lựa chọn của con mình là sai lầm và quyết định tự ý mua. Sẽ có những bà mẹ kéo con đi khắp nơi, không làm bất cứ việc lặt vặt nào cả.

Đó là nó! Dưới chiêu bài tình yêu, lựa chọn những gì tốt nhất cho con dựa trên kinh nghiệm sống của cha mẹ, nhiều đứa trẻ đã bỏ qua ý kiến ​​và sở thích của mình.

Ngay cả khi ở tuổi trưởng thành, câu chuyện về sự kiểm soát của cha mẹ và sự xâm phạm quyền riêng tư một cách trắng trợn vẫn không có hồi kết. Nhiều người trên 30 tuổi đã có gia đình riêng của họ, nhưng chỉ trong phòng ngủ, họ mới có phần còn lại của sự riêng tư. Nhưng thường thì sự thân thiết này còn bị “xâm chiếm” bởi những lời thăm hỏi bất ngờ “xem bạn sống thế nào”, động viên có con hay nói bóng gió đừng tham lam, dù tốt hay xấu. … Vì vậy, đừng mong một bức ảnh hở hang một chút, một vài bình luận mang màu sắc “khiếm nhã”, một vài tâm sự trên mạng xã hội không đến tai các bậc phụ huynh.

Ai cũng cần không gian riêng để hiểu nhau và xích lại gần nhau hơn - Ảnh 2

Và đến lượt mình, đôi khi chúng ta cũng “phát điên” vì con mình bướng bỉnh, hay đau đớn khi bị ai đó quát thẳng vào mặt: “Bố mẹ không hiểu gì”, “Kệ con” …

Vậy đó, giữa bao thế hệ tuy có những gắn kết bền chặt nhưng sâu trong mạch ngầm tình yêu dường như vẫn còn đó những rào cản bồng bềnh, vụn vỡ. Người châu Á được cho là luôn có mối liên hệ rất sâu sắc với gia đình và dòng tộc của họ, vì vậy họ hiếm khi cảm thấy lạc lõng hay mất kết nối. Điều này đúng, nhưng cũng có một sự thật khác là nhiều bậc cha mẹ châu Á có xu hướng coi con cái luôn nhỏ bé và đôi khi cũng là “tài sản” của họ. Họ muốn những điều tốt nhất cho con cái của họ, nhưng hành động theo quy định. Họ muốn bảo vệ con cái của họ, nhưng hành động như thể họ đang kiểm soát. Họ muốn chăm sóc con cái của họ, nhưng họ dễ dàng nhận nó vì sự tò mò.

Con cái và cha mẹ cũng trở nên căng thẳng do không hiểu nhau. Cha mẹ trở nên áp bức, con cái trở nên xa lánh, ngột ngạt. Xung đột thế hệ tạo nên khoảng cách tình cảm vô hình trong gia đình, đôi khi gây ra những tổn thương không đáng có cho cả hai bên. Trong mối quan hệ có sự khác biệt về quan điểm, ai cũng muốn mình đúng, và do đó, những “thế hệ rạn nứt” càng sâu sắc.

Không gian riêng – sự ngăn cách cần thiết của hai thế hệ

Trong khi các bậc cha mẹ thường lấy “con nhà người khác” làm tấm gương cho một đứa trẻ thành đạt và ngoan ngoãn, thì sự thật là có nhiều đứa trẻ cũng im lặng trong những lúc bất đồng quan điểm, muốn “thay đổi” cha mẹ. , hoặc ít nhất là những người muốn sống một mình. để họ có thể thở tốt hơn.

Mặc dù vậy, có một sự thật khác mà dù có chạy trốn khỏi nhà, khỏi vòng tay của cha mẹ, chúng ta cũng không thể loại bỏ họ khỏi cuộc sống của mình.

Vì vậy, thay vì đau khổ vì cảm giác “Tôi không thể là chính mình, ồ điều đó thật đau đớn”, thay vì để hai nửa của chúng ta muốn ai và cha mẹ chúng ta muốn đấu tranh mỗi ngày, mọi thứ chúng ta cần là tìm sự hòa hợp. sự chung sống giữa hai thế hệ. Hơn hết, thay vì đòi hỏi một không gian riêng, hãy tự tạo không gian riêng, vạch ra ranh giới rõ ràng để cha mẹ hiểu rằng bạn là một cá thể độc lập, có yêu, ghét, đam mê và riêng tư.

Tóm lại, chúng ta phải thoát khỏi hình ảnh “tầm gửi” của bố mẹ – chí ít là có thể tự lập về kinh tế, tự chăm sóc bản thân thật tốt mà không cần sự giúp đỡ của bố mẹ. . Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tự quyết định về sở thích, sự nghiệp của mình, có muốn lấy hay không, muốn lấy ai.

Ai cũng cần không gian riêng để hiểu nhau và xích lại gần nhau hơn - Ảnh 3

Nếu không đồng ý, bị bố mẹ can ngăn đến mức muốn ra ở riêng nhưng không thể lo cho mình một nơi ăn chốn ở, tự kiếm sống, dù chỉ một bữa ăn đơn giản. rằng bạn nấu ăn Tự mình lấp đầy bụng luôn là điều đáng xấu hổ, vì vậy Đừng thắc mắc tại sao bạn phải sống dưới ngón tay cái của cha mẹ.

Tất nhiên, hãy đưa ra quyết định của riêng bạn một cách khôn ngoan, nhẹ nhàng và có trách nhiệm, dù tốt hay xấu đều là của riêng bạn. Vì suy cho cùng, chúng ta phải làm cách mạng tư tưởng của bố mẹ để họ hiểu mình chứ không phải “thu phục” họ bằng mọi giá. Bởi vì trong những trận chiến với những người thân yêu không có chiến thắng cũng không phải thất bại, chỉ có những vết thương lòng của cả hai bên.

Cha mẹ luôn yêu thương con cái hơn yêu chính bản thân mình. Mỗi đứa trẻ nên học cách tha thứ cho những khiếm khuyết của cha mẹ; Giống như bất kỳ bậc cha mẹ nào, bạn cần học cách yêu thương con mình vì con người của mình, chứ không phải là một phiên bản mini bù đắp cho những điều bạn hối tiếc.

Đối với con cái, giới hạn cao nhất của lòng hiếu thảo là chúng ta sống vui vẻ, yêu thương, kính trọng, biết ơn và có trách nhiệm giúp đỡ cha mẹ. Đối với cha mẹ, giới hạn cao nhất để thực sự yêu thương con cái chính là để chúng tự quyết định cuộc sống của mình, từ những việc nhỏ nhặt như muốn ăn uống gì, mua đồ dùng ra sao, chọn màu gì, chọn nghề gì, học hành, để chọn một người yêu, một người bạn đời … Hãy cho anh ta cơ hội để thử và (có thể) mắc sai lầm, để anh ta học cách quản lý sai lầm của mình, chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình, hoặc để tận hưởng hạnh phúc.

Tất nhiên, khó có bậc cha mẹ nào có thể “buông tha” cho con mình trước những bước ngoặt quan trọng của cuộc đời. Nhưng đó là việc của cha mẹ, thà phân tích, đề xuất để con cái lựa chọn, nhưng vẫn nên giao cho con quyền tự quyết định. Chỉ cần sự lựa chọn của con không ảnh hưởng đến tính mạng, không ảnh hưởng đến đạo đức, không ảnh hưởng đến những người xung quanh thì dù trái ý mình, con cũng phải tôn trọng. Dù thế nào thì chúng ta cũng có thể sai, phải không?

Ai cũng cần không gian riêng để hiểu nhau và xích lại gần nhau hơn - Ảnh 4

Đánh thuế và phương án an toàn mà chúng ta chọn (sau khi trải qua nhiều giông bão trong cuộc đời) có thể là tốt nhất cho tương lai, nhưng nó có thể dập tắt ngọn lửa đam mê và chắp cánh ước mơ của một đứa trẻ. Cũng có thể chúng ta đang đẩy họ vào thế bấp bênh, mông lung và mãi mãi nuối tiếc về một con đường mà họ chưa có cơ hội lựa chọn.

Đây là “không gian riêng” cần được tôn trọng, vì suy cho cùng, sự tự chủ của trẻ không có nghĩa là chúng có đủ cánh để bay đi khi không có tôi; mà đơn giản có nghĩa là họ là những cá thể độc lập. Ai đó đã nói rằng, nếu bạn thực sự yêu một ai đó, hãy cho họ tự do. Việc chúng ta ôm con, nhốt chúng trong cái lồng, cái vòng kim cô tạo ra, không phải là tình yêu thương, suy nghĩ dành cho chúng, mà là minh chứng cho sự yếu đuối của tình phụ tử.

Không gian riêng tư là khoảng cách cần thiết để khi bay xa, con cái lại lao vào lòng cha mẹ. Vì chúng ta không thể bay cùng con cái, che mưa che nắng cho chúng đến hết cuộc đời? Công việc của tôi là tưới nước cho trái tim họ rộng mở và mạnh mẽ, dạy họ bay trên bầu trời của riêng mình, tạo dựng tương lai của chính mình, thế thôi!

Theo Trí thức trẻ

#cũng #cần #những #khoảng #trời #riêng #để #hiểu #và #gần #nhau #hơn

SERUMI

SERUMI cung cấp các sản phẩm serum và mỹ phẩm bình dân giúp trị mụn, dưỡng da, chống lão hóa hiệu quả. Ngoài ra, SERUMI còn cung cấp các kiến thức tư vấn kĩ càng về chăm sóc da cho các nàng <3

Bạn cũng có thể thích..